Phía Sau Cuộc Hôn Nhân
TRUYỆN PHÍA SAU CUỘC HÔN NHÂN
Tác giả: Nhất Mai Dữu
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, cưới trước yêu sau, yêu thầm, ngọt sủng
Tình trạng: Đang ra
Văn án truyện Phía Sau Cuộc Hôn Nhân:
Thời Thư vốn luôn sống theo khuôn phép, vậy mà đúng năm hai mươi sáu tuổi, cô lại gặp phải ba nan đề:
Một là bị cấp trên thỉnh thoảng cố ý gây khó dễ.
Hai là gia đình ngày nào cũng thúc ép chuyện kết hôn.
Ba là sau khi uống rượu, lỡ hôn nhầm bạn học cấp ba.
Lúc ấy, Thịnh Đông Trì là người sáng lập tập đoàn, là “tân quý công nghệ” thường xuất hiện trên các bản tin tài chính, dung mạo đoan chính, khí chất cao quý, thiên chi kiêu tử thực thụ.
Khoảng cách giữa anh và một người bình thường như cô quả thực một trời một vực.
Trong buổi tụ họp ở biệt thự, Thời Thư bị bắt chuyện, cảm nhận được ánh nhìn liền ngẩng đầu lên. Ánh hoàng hôn từ sân thượng phủ xuống, gương mặt nghiêng của người đàn ông sâu thẳm, mang chút ngang tàng. Anh lướt mắt nhìn cô, đầu ngón tay thờ ơ khẽ gõ một cái.
Sau khi anh rời đi, điện thoại cô rung lên.
Thời Thư nhìn rõ tin nhắn: [Người bị cưỡng hôn là tôi, cô trốn cái gì?]
Trong đêm mưa bị mắc kẹt, Thời Thư khoác chiếc áo vest của người đàn ông, bộ dạng lúc ấy có phần chật vật nhưng giọng điệu lại nghiêm túc bàn về một thỏa thuận kết hôn chớp nhoáng: “Sau khi kết hôn sẽ giữ bí mật, trước mặt trưởng bối thì phối hợp diễn.”
“Không can thiệp vào đời sống riêng tư và công việc của nhau.”
“Nếu trong hôn nhân có bên nào muốn ly hôn, bên kia phải vô điều kiện đồng ý.”
Hơi thở người đàn ông dường như trầm xuống trong giây lát, anh khẽ nhấc mí mắt, trong đôi mắt đen hiện lên nét lơi lả quen thuộc cùng ý vị khó đoán.
“Được.”
Sau khi kết hôn, Thời Thư biết anh chỉ là ứng phó với gia đình nên không ôm hy vọng gì.
Nhưng không ngờ, người đàn ông vốn phóng khoáng tùy ý ấy lại thu lại hết thảy tính khí của một cậu ấm, dung túng những tính cách nhỏ nhặt của cô trong từng việc riêng tư.
Đêm cô tăng ca mệt mỏi, anh hoãn công việc, nửa đêm vội vã về nhà chỉ vì một cuộc gọi khi cô đang bệnh.
Về sau, Thời Thư rời khỏi trường học, mở chuyên mục cá nhân đang nổi như cồn. Trong một buổi tiệc rượu có người mượn men gây sự, còn lan truyền tin đồn cô chen chân vào hôn nhân người khác.
Người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn cô trước mặt mọi người, giọng lười nhác: “Vợ à, người ta đồn anh là hồ ly tinh chuyên quyến rũ nữ nhân viên rồi.”
Cả phòng im phăng phắc. Không ai ngờ vị “bà Thịnh” kết hôn bí mật trong lời đồn lại chỉ là một phóng viên bình thường.
Anh nói tiếp: “Hay là công khai đi, cho anh một danh phận?”
Trò chơi nổi tiếng toàn cầu thuộc tập đoàn DM bất ngờ bị lộ nguồn cảm hứng đến từ “bạch nguyệt quang” của nhà sáng lập. Tin đồn hôn biến lập tức dậy sóng, ai cũng nói cuộc hôn nhân “leo cao” này cuối cùng cũng đến hồi kết.
Đêm hôm đó, Thời Thư bị ép sát bên cửa kính sát đất, bên tai là giọng cười trầm khàn lẫn những lời thì thầm mơ hồ: “Anh đã muốn hôn em như vậy từ lâu rồi.”
“Ngay lúc em mặc áo sơ mi của anh mà cười với người khác.”
“Anh ghen rồi.”
“Mở miệng đi, dỗ anh chút được không?”
Rạng sáng, sau khi dỗ cô gái trong lòng ngủ say, Thịnh Đông Trì cúi xuống hôn nhẹ lên tóc cô.
Cũng trong ngày đó, anh đăng hai tấm giấy đăng ký kết hôn: [Cô gái tôi thích suốt mười năm, cũng là người vợ tôi sẽ yêu say đắm suốt quãng đời còn lại.]
_____
Các bạn đừng quên theo dõi Fanpage của trang nhé!
Chương 1
"Tựa vai nhau ta cùng ngắm trăng... ngửi hương hoa quế thoang thoảng... ánh trăng đêm ấy vẫn sáng rực trên bầu trời..."
Tháng mười, tại hội trường bỏ trống của trường Trung học Thắng Thành, buổi tập dượt cho lễ kỷ niệm cuối thu đang diễn ra.
Thiếu niên trên sân khấu rất cao, cao hơn hẳn chiếc micro đang dựng đứng, đường nét nghiêng của khuôn mặt được ánh đèn trắng soi sáng.
Giọng hát trong trẻo, lại pha chút khàn khàn của thời kỳ vỡ giọng.
"Vệt son bị gió hôn lên như muốn che giấu điều gì... Bạn còn nhớ dáng vẻ tôi thời niên thiếu không..."
"Đêm nay bạn có mơ thấy trăng không."
Ngoài cửa vang lên một giọng nữ hơi lạnh, mang theo vài phần hơi thở trầm thấp, tùy ý ngân nga một câu. Dù có hơi lệch tông nhẹ nhưng lại mang một vẻ lười biếng không linh, khuyết điểm không che lấp được vẻ đẹp.
Thu Vi nghiêng đầu, nhìn rõ diện mạo của cô gái bên cạnh. Mái tóc đen dài thẳng, lông mi màu rất đậm như hai chiếc bàn chải nhỏ, đồng tử đen sâu thẳm nhưng làn da lại rất trắng, mang theo chút trong suốt lạnh lùng, vóc dáng cao gầy.
Kiểu người mà ngay từ cái nhìn đầu tiên sẽ khiến người ta cảm thấy khó tiếp cận.
Làm việc chung vài năm rồi, Thu Vi thi thoảng vẫn bị nhan sắc trực diện này làm cho choáng ngợp. Vài giây sau cô mới hoàn hồn, đưa tay huých nhẹ vào vai đối phương: "Hiếm khi thấy cậu hát nhé."
Rồi lại trêu chọc: "Có tài thế cơ à, còn ngẫu hứng sửa cả lời bài hát nữa."
Thời Thư sực tỉnh: "Sửa lời bài hát?"
Thu Vi nói: "Không phải nãy cậu vừa hát cái gì mà trăng sao? Bài này đang hot lắm, ngày nào mình cũng nghe, mình chắc chắn câu tiếp theo tuyệt đối không có chữ “trăng” nào cả."
"Không tin cậu tự tra mà xem."
Không có trăng sao?
Thời Thư nửa tin nửa ngờ lấy điện thoại ra, mở khóa bằng vân tay. Tin nhắn công việc hiện lên, cô gạt đi rồi tìm kiếm lời bài hát đó.
Lướt ngón tay qua các dòng chữ, Thời Thư đã nhìn rõ câu hát.
Thu Vi nói: "Thấy chưa, là “bạn có ở nơi phương xa không”, mình đã bảo là không nhớ nhầm mà."
Đầu ngón tay trắng nõn khẽ khựng lại, Thời Thư tập trung nhìn kỹ thêm một lát rồi khóa màn hình, tùy tiện nói: "Vậy chắc là mình nhớ nhầm rồi."
"Đi thôi."
Thu Vi hỏi: "Không xem nữa à? Lúc nãy chẳng phải còn cố ý rẽ qua đây sao, anh chàng đẹp trai lớp cậu vẫn đang hát kìa."
Vốn dĩ chỉ là nghe thấy nên tiện đường ghé qua nhìn một cái, Thời Thư không quay đầu lại: "Không xem nữa."
Trên đường đi, Thu Vi xem tin nhắn rồi bị gọi đi nơi khác.
Thời Thư đi thẳng về văn phòng tổ tiếng Anh. Lúc này các lớp đang tự học, bên trong có vài giáo viên trẻ đang ngồi thư giãn. Trong số các tổ chuyên môn của trường Thắng Thành, tổ tiếng Anh giành chiến thắng áp đảo nhờ lợi thế độ tuổi trung bình thấp nhất.
Có tiếng thảo luận hào hứng truyền đến.
Thời Thư nghe thấy họ đang nói về một cực phẩm soái ca thế gian hiếm có, vừa phong trần vừa có khí chất thiếu niên. Dù cô không biết họ đang nói về ai nhưng có một điều rất chắc chắn: tuyệt đối không phải người ở quanh đây, trường họ đào đâu ra nhân vật như thế?
Cô đến bình nước nóng lạnh hứng một cốc nước cho nguội bớt rồi uống.
Quay lại chỗ ngồi, Thu Vi cũng đã trở về, lao ngay vào đám đông đang tụ tập.
Vài giây sau, một tiếng hét đầy phấn khích vang lên.
"Thời Thư, Thời Thư, mau tới xem này!"
Tám chuyện là phương thức thư giãn của mọi người bình thường. Thời Thư vốn yêu thích cái đẹp, lúc này cũng hiếm khi nảy sinh sự tò mò về diện mạo của vị cực phẩm soái ca ẩn danh kia.
Tiến lại gần nhìn, trên điện thoại là ảnh chụp màn hình một bản tin tài chính.
Người đàn ông mặc bộ vest thủ công sẫm màu, cà vạt cùng tông màu chỉnh tề, đang cúi đầu ký một bản tài liệu. Góc nghiêng khuôn mặt góc cạnh và sắc sảo, vẻ đẹp đậm nét phong trần, sống mũi cao thẳng.
Ngón tay thon dài cầm bút, đồng hồ đeo tay và khuy măng sét phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo hài hòa.
Những mạch máu màu xanh nhạt hiện rõ trên mu bàn tay trắng lạnh, toát lên vẻ cấm dục nhưng cũng ẩn chứa sức mạnh nam tính.
"Thịnh Đông Trì."
Đồng nghiệp bên cạnh lật xem bách khoa toàn thư giới thiệu: "Hai mươi bảy tuổi, người sáng lập tập đoàn DM."
Đây là cái tên vừa quen thuộc lại vừa xa lạ đối với Thời Thư.
Danh sách chương
Chọn chương muốn đọc tiếp. Chương đang đọc sẽ được làm nổi bật ở giữa danh sách.
Mở khóa chương
Nhận mã thanh toán
Đã có mã mở khóa
Số tiền:
Hãy lưu lại mã mở khóa. Sau khi SePay báo thanh toán thành công, hệ thống sẽ gửi email thông báo và bạn có thể nhập mã này để mở khóa chương hoặc combo tương ứng.
Bình luận truyện
Chia sẻ cảm nhận của bạn sau khi đọc truyện. Bình luận sẽ được hiển thị sau khi admin phê duyệt.
Viết bình luận
Hãy dành chút thời gian bình luận, trao đổi để Gác Truyện và mọi người biết được suy nghĩ của bạn nhé.