Gác Truyện

Ngọc Tù Nhân

Chi tiết truyện
179 chương 39 chương mở miễn phí 4.000đ / 10 chương
  • TRUYỆN NGỌC TÙ NHÂN

Tác giả: Lộc Đăng Đăng

Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, cung đấu, báo thù

Nguồn: Sưu tầm

Tình trạng: Đang ra

Văn án truyện Ngọc Tù Nhân:

Khương Ngọc Chiếu vốn xuất thân nơi thôn dã. Vì ơn nghĩa của cha mẹ nàng với tiểu thư tướng phủ mà nàng được đón vào phủ tể tướng làm dưỡng nữ. Tuy thân phận thấp kém nhưng nàng lại có dung mạo diễm lệ động lòng người.

Đúng lúc ấy, đích nữ tướng phủ – Lâm Thanh Y đang nghị thân với thái tử. Vì thân thể nàng ta yếu ớt, bệnh tật triền miên nên bất đắc dĩ phải chọn một thị thiếp cùng vào Đông cung, hầu hạ thái tử và sinh con nối dõi cho hắn.

Nàng ta đã cố ý chọn Khương Ngọc Chiếu.

Thái tử Tiêu Chấp phong thái như lan chi ngọc thụ, tính tình thanh lãnh, từ trước đến nay say mê chính vụ, không gần nữ sắc. Sau khi thành thân, tình cảm giữa hắn với thái tử phi vô cùng sâu đậm, trong mắt chưa từng có ai khác.

Đối với Khương Ngọc Chiếu – vị thị thiếp trên danh nghĩa kia, hắn càng chưa từng liếc nhìn lấy một lần.

Khương Ngọc Chiếu vốn nghĩ rằng dưỡng tỷ chỉ cần vài tháng dưỡng bệnh là có thể hồi phục. Khi đó nàng sẽ xin rời phủ, gả cho vị lang quân mình đã sớm đem lòng thương mến.

Nhưng chẳng ai ngờ, trong một đêm yến tiệc nọ, thái tử uống rượu rồi trúng thuốc. Vì thái tử phi thân thể yếu ớt, bất đắc dĩ hắn đành xông thẳng vào phòng nàng…

Một đêm hoang đường trôi qua.

Sáng hôm sau, thái tử khẽ liếc nàng bằng đôi mắt phượng lạnh lẽo. Tùy tùng bên cạnh đưa lên bát thuốc tránh thai.

“Chuyện tối qua chỉ là ngoài ý muốn. Đừng vọng tưởng điều gì khác, cứ coi như đêm qua chưa từng xảy ra.”

Khương Ngọc Chiếu rũ mắt, gật đầu.

Từ đó về sau, trong sân của nàng thường xuyên xuất hiện bóng dáng thái tử. Chỉ là trên giường da thịt kề cận nhưng lại không có nửa phần ấm áp.

Thậm chí nàng còn tận mắt thấy chiếc túi thơm mình tặng thái tử làm lễ tạ ơn… lại treo bên hông thị vệ thân cận của hắn.

Khương Ngọc Chiếu không muốn tiếp tục sống như vậy nữa.

Vì thế chẳng bao lâu sau, đúng ngày bị phát hiện nàng đã mang thai, một trận hỏa hoạn bất ngờ bùng lên thiêu rụi căn phòng hẻo lánh phía sau viện. Vị thị thiếp họ Khương trong phủ thái tử cùng đứa trẻ trong bụng bị thiêu đến không còn xương cốt.

Cùng lúc đó, bên cạnh một vị tướng quân nơi biên ải, lại xuất hiện thêm một người muội muội xinh đẹp.

Thái tử từ trước đã biết Khương Ngọc Chiếu vì muốn vào phủ mà dùng không ít thủ đoạn, là kẻ mượn ơn báo đáp, tâm cơ sâu nặng.

Cho nên sau khi nàng vào phủ, dù tính tình nàng lạnh nhạt, không chủ động, thậm chí còn nhiều lần kháng cự và tránh né hắn, hắn cũng chỉ cho rằng đó là nàng muốn dùng chiêu “lạt mềm buộc chặt”.

Không ngờ rằng nàng đã sớm có người trong lòng.

Mà người đó… lại chính là bằng hữu thân thiết của hắn.

Hắn đang định tìm nàng hỏi cho rõ ràng, không ngờ một trận lửa đã nuốt chửng nàng và đứa trẻ trong bụng. Từ đó về sau, trong hậu viện phủ thái tử không còn thị thiếp họ Khương nữa.

Cho đến một ngày, trong yến tiệc hoàng cung.

Hắn tận mắt nhìn thấy người vốn nên đã bị ngọn lửa thiêu chết lại đang mỉm cười ngồi đó, mang thân phận muội muội của tướng quân, thân mật trò chuyện với chính vị bằng hữu kia về chuyện hôn sự.

Giữa bao ánh mắt của mọi người, vị thái tử vốn nổi tiếng thanh lãnh cao quý không còn giữ được bình tĩnh. Chén trà trong tay hắn đột ngột vỡ vụn.

Khi không còn ai xung quanh, hắn ép nàng vào góc tường, khóe mắt đỏ lên: “Ngọc Chiếu, đã mang thai con của Cô… còn muốn gả cho kẻ khác sao?”

Khương Ngọc Chiếu chỉ lặng lẽ ngẩng mắt, khẽ cười: “Điện hạ, khi ấy chỉ là ngoài ý muốn. Đừng vọng tưởng điều gì khác, cứ coi như tất cả chưa từng xảy ra.”

Nàng trả lại nguyên vẹn những lời hắn từng nói với nàng.

Đó cũng là lần đầu tiên trong đời thái tử sinh ra nỗi hối hận mãnh liệt.

___

Truyện Ngọc Tù Nhân cuốn hút ở chỗ có những bước ngoặt bất ngờ giữa các nhân vật, nữ chính tưởng như mềm yếu nhưng lại rất kiên cường. Mong các bạn ủng hộ bộ truyện Ngọc Tù Nhân của dịch giả.

Hãy tương tác cùng Gác truyện tại Fanpage này nhé!

Ngọc Tù Nhân
Đang đọc

Chương 1

Tiết trời đang vào giữa đông, trong ngoài kinh thành đều được bao phủ bởi một màu bạc trắng xóa.

Tuyết rơi liên tục suốt ba ngày, lạnh đến mức những cành liễu cũng đóng đầy băng giá. Đám hạ nhân bận rộn dọn dẹp lớp tuyết dày đặc trong sân, gương mặt ai nấy đều ửng đỏ vì lạnh, ngón tay tê cứng.

Trong noãn các của phủ Thừa tướng, hệ thống sưởi ngầm lại đang cháy rất vượng, than bạc trong chậu nổ lách tách, hơi ấm lan tỏa khiến tuyết đọng ngoài cửa sổ dường như cũng tan đi đôi phần.

Cái lạnh bên ngoài không thể len lỏi vào trong dù chỉ một chút.

Hôm nay phủ Thừa tướng mở tiệc, lấy danh nghĩa là thưởng mai nhưng thực chất là tạo cơ hội cho các công tử tiểu thư quyền quý trong kinh thành gặp gỡ giao lưu.

Yến tiệc đang lúc linh đình, sau vài tuần rượu, mấy bức bình phong được dựng lên ngăn cách hai bên nam nữ. Một nhóm công tử tiểu thư mặc gấm vóc lụa là đang ngồi hai bên cười nói, thỉnh thoảng lại lén lút đưa mắt nhìn qua bức bình phong mỏng manh, không khí đầy vẻ mập mờ.

Tiếng cười đùa làm rung rinh lớp tuyết trên cây lạp mai trước cửa, từng đóa hoa đỏ rực rỡ nở rộ giữa trời tuyết cực kỳ bắt mắt.

Các quý nữ chậm rãi dời mắt, nhìn ngó các tân khách nam phía sau bình phong, gương mặt ửng hồng, không khỏi che miệng nhỏ to bàn tán.

"Đó là Tạ thế tử phải không? Hôm nay Tạ tiểu thế tử lại tới sao, chẳng phải bình thường huynh ấy chỉ lo luyện đao múa kiếm, không thích dự tiệc sao? Thật là hiếm thấy."

"Nghe nói vài ngày tới Tạ thế tử sẽ đi tòng quân? Là thật hay có người lừa ta thế? Thân phận tôn quý như huynh ấy, sao lại phải...?"

"Đã lâu không gặp, Tạ thế tử càng thêm tuấn tú bất phàm, không biết người mắt cao hơn đầu như huynh ấy thì cô nương thế nào mới lọt vào mắt xanh được."

"Còn có Thái tử nữa, hôm nay Điện hạ đến chắc là vì Lâm tiểu thư rồi. Điện hạ uống rượu vào trông không còn đáng sợ như bình thường, trái lại còn rất rạng rỡ..."

"Suỵt! Nhìn công tử nhà khác đi, Điện hạ mà ngươi cũng dám bàn tán mơ tưởng sao, thật là to gan lớn mật..."

"..."

Nghe những lời bàn tán cười đùa của các quý nữ bên tai, thần sắc Khương Ngọc Chiếu vẫn bình thản, nâng chén rượu ấm trên bàn lên nhấp một ngụm nhỏ.

Nàng ngước mắt nhìn lướt qua các công tử thế gia ở phía đối diện rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt vì không mấy hứng thú.

Chỗ ngồi của các quý nữ xếp thành mấy hàng, Khương Ngọc Chiếu ngồi ở vị trí phía sau, không mấy nổi bật. Bên cạnh nàng là một vị quý nữ đang hào hứng bàn tán liên tục.

Khương Ngọc Chiếu không biết tên tuổi hay xuất thân của các quý nữ xung quanh, nàng vốn chỉ bị chủ mẫu phủ Thừa tướng là Lâm phu nhân bắt tới để góp cho đủ quân số nên cũng không mạo muội bắt chuyện.

Nhưng vị quý nữ bên cạnh nàng lại rất có hứng thú, quay đầu hỏi Khương Ngọc Chiếu: "Không biết tiểu thư là khuê tú nhà nào, trước đây sao ta chưa từng thấy mặt?"

"Xì..."

Không đợi Khương Ngọc Chiếu trả lời, đã có người che miệng cười thành tiếng: "Muội muội ngoan, muội chưa thấy là đúng rồi. Đây là dưỡng nữ được phủ Thừa tướng nhận nuôi từ lâu, vốn xuất thân thôn dã, cha mẹ chẳng qua chỉ là thợ săn, năm xưa vì cứu đại tiểu thư của phủ Thừa tướng mà chết nên mới được nuôi dưỡng trong phủ, có được những ngày tốt đẹp này. Nay nhờ Lâm phu nhân nhân từ, yến tiệc thế này mà cũng cho nàng ta một chỗ ngồi, đúng là số tốt."

Vị quý nữ nghe xong liền ngẩn ra, các cô nương xung quanh cũng ẩn ý ném về phía Khương Ngọc Chiếu những ánh mắt khác nhau.

"Vậy... phu nhân phủ Thừa tướng đúng là tâm địa lương thiện, ngay cả dịp thế này cũng gọi nàng ta đến."

Quả thực vậy.

Theo lý mà nói, Khương Ngọc Chiếu vốn không có tư cách dự tiệc, bởi dù trên danh nghĩa là dưỡng nữ của phủ Thừa tướng nhưng dù sao thân phận này cũng quá hư ảo.

Góc độc giả

Bình luận truyện

Chia sẻ cảm nhận của bạn sau khi đọc truyện. Bình luận sẽ được hiển thị sau khi admin phê duyệt.

Chưa có bình luận nào được duyệt. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận.
Tham gia thảo luận

Viết bình luận

Hãy dành chút thời gian bình luận, trao đổi để Gác Truyện và mọi người biết được suy nghĩ của bạn nhé.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *