Chồng ngoại tình, tôi tẩu tán sạch tài sản rồi ly hôn
TRUYỆN CHỒNG NGOẠI TÌNH, TÔI TẨU TÁN SẠCH TÀI SẢN RỒI LY HÔN
ĐÃ HOÀN
Từ khi biết chồng ngoại tình, tôi đã âm thầm lên kế hoạch “xóa trắng” toàn bộ tài sản chung của vợ chồng.
Ly hôn phải chia đôi gia sản, kẻ thứ ba mới là người thắng lớn.
Vậy thì tôi làm cho công ty sụp đổ, không còn tài sản thì còn gì để chia nữa.
Tất cả đều trở thành kẻ trắng tay, còn tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu.
Gia đình này vốn dĩ do một tay tôi gây dựng từ con số không.
Chồng tôi thì ngồi mát ăn bát vàng, lại còn chê tôi phong sương đầy mặt.
Kẻ thứ ba lại chính là người thân của tôi, từng nhận ơn tôi sâu nặng, vậy mà lấy oán báo ân, đến cuối còn nhổ vào tôi một bãi nước bọt.
Thế nên tôi chấp nhận “giết địch một ngàn, tự tổn một ngàn”, quyết liều đến cùng, ngọc đá cùng tan.
Nhân lúc chồng gặp tai nạn xe hôn mê, tôi nhanh chóng làm cho công ty phá sản.
Kẻ thứ ba – Trịnh Hân Oánh, cuối cùng cũng sụp đổ, chạy đến trước mặt tôi hỏi: “Chị ơi, vì hạng người như em mà làm đến mức này, có đáng không?”
Tôi gật đầu: “Có thấy tự hào không? Cô chính là kiểu ‘nghiêng nước nghiêng thành’ đấy.”
Sau khi chồng tôi – Ngô Cương tỉnh lại, anh ta ngồi thẫn thờ suốt ba ngày, câu đầu tiên hỏi tôi là: “Rốt cuộc em làm như vậy là vì cái gì?
Tôi mỉm cười đáp: “Tôi chỉ mất tiền thôi nhưng tôi đã giành được chiến thắng về mặt tinh thần.”
Anh ta đập phá tất cả những gì có thể đập, chửi tôi là đồ điên. Nhưng cũng chỉ là cơn giận bất lực mà thôi.
Tôi đã sớm chuẩn bị đường lui cho mình, ai lại muốn cùng họ chìm xuống vực chứ.
Chương 1
Tôi vừa trải qua hơn mười tiếng đồng hồ vật vã trên chuyến bay dài, vừa về đến nhà định đánh một giấc cho lại sức thì tin nhắn khoe khoang của ả tiểu tam kia lại ập đến.
Đầy đủ cả hình ảnh lẫn câu chữ, chứng cứ rành rành.
Ngô Cương gác lại mớ công việc bận rộn như núi, ngoan ngoãn ngồi xổm bên bàn học của con trai cô ta, chăm chú nhìn thằng bé làm bài.
Mặc kệ một ngày làm việc mệt mỏi, vừa về đến nhà là anh ta đã vác con gái cô ta lên vai, cho cưỡi cổ chạy nô đùa khắp nhà.
Rồi thì căn biệt thự vốn dĩ đã được trang hoàng theo ý thích của cô ta, nay lại mới sắm thêm mấy món đồ giá trị.
Bản thân cô ta lại vừa được cung phụng, quà cáp ra sao.
Còn mấy cái tủ quần áo, tủ giày hiệu, cô ta vẫn thường xuyên khoe như báu vật với tôi, lần này chắc thấy nhàm nên không đưa vào nữa.
So với lần đầu tiên bị cú sốc làm cho điêu đứng, lúc này lòng tôi chẳng hiểu sao lại thấy chán ngán đến tận cổ.
Ngô Cương tiến lại gần tôi từ lúc nào không hay, anh ta cầm lấy điện thoại của tôi xem. Nhìn thấy những dòng tin nhắn Trịnh Hân Oánh gửi tới, chân mày anh ta khẽ nhíu lại.
Tôi cũng chẳng hy vọng gì việc anh ta sẽ mắng mỏ cô ta là không biết điều.
Bởi Trịnh Hân Oánh đã dám làm, nghĩa là cô ta tin chắc mình sẽ không bị phạt.
Quả nhiên, Ngô Cương chỉ nhẹ nhàng đặt trả điện thoại vào tay tôi, trên mặt anh ta ngay cả chút áy náy cuối cùng cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Anh ta liền cất giọng an ủi: "Dù thế nào đi nữa, cô ấy cũng không thể ngồi lên đầu lên cổ em được đâu.”
“Lâm Khê, lúc trước chúng mình đã giao kèo là lo sự nghiệp trước rồi mới tính chuyện gia đình. Ban đầu định để em ba mươi lăm tuổi mới sinh con, nhưng thôi, hay là mình đẩy sớm lên vài năm đi. Dù sao lúc bắt đầu khởi nghiệp, chúng mình cũng không ngờ lại phất lên nhanh đến thế này. Đúng là người tính không bằng trời tính.”
“Anh hứa sẽ là một người cha tốt, với con của chúng mình, anh chắc chắn sẽ yêu thương hết mực.”
“Em cứ yên tâm, con cô ấy có cái gì, con của em chắc chắn sẽ chỉ có nhiều hơn chứ không bao giờ kém cạnh."
Tôi nhìn đôi môi anh ta cứ mấp máy liên hồi, chỉ thấy nực cười vô cùng.
Anh ta không chịu ly hôn, cứ muốn duy trì cảnh "vợ cả nhà ngoài", chẳng qua là sợ tôi sẽ chia chác tài sản của anh ta mà thôi. Người ta vẫn bảo, ly hôn một lần chẳng khác nào phá sản một lần.
Bây giờ, anh ta lại muốn dùng đứa trẻ để trói chặt tôi với anh ta trên cùng một con thuyền.
Đúng là nực cười, anh ta đang nằm mơ giữa ban ngày chắc?
Để rời bỏ người đàn ông này, tôi đã phải âm thầm lên kế hoạch từ rất lâu rồi.
Tôi nhíu mày, giả vờ như đang cân nhắc kỹ lắm.
Thế mà anh ta lại tưởng tôi đang suy nghĩ thật, liền ngồi xổm xuống dỗ dành: "Anh biết mấy hạng đàn bà bên ngoài cũng chỉ vì tiền của anh thôi, người thật lòng thật dạ với anh chỉ có mình em. Anh làm sao mà không trân trọng em cho được."
Tôi cười như phát dại, nhìn xoáy vào mắt anh ta mà nói: "Ngô Cương, đề nghị của anh đúng là đang làm khó tôi đấy.”
“Chắc là anh chưa bao giờ bị người mình tin tưởng phản bội nên mới có thể thản nhiên thốt ra được những lời như vậy.”
“Tạm thời tôi chưa nói đến anh. Dù sao mấy năm qua anh cũng chẳng ít lần 'tẩy não' tôi, mấy cái bài kiểu đàn ông thành đạt thì bên cạnh có ong bướm là chuyện thường, tôi nghe đến mòn cả tai rồi.”
“Nhưng cứ nhìn con người Trịnh Hân Oánh mà xem, cô ta là em họ xa của tôi, học hành chẳng đâu vào đâu, nghề nghiệp cũng không có, lại lười chảy thây, đến cả làm nhân viên thu ngân cũng chẳng trụ nổi quá vài ngày. Mẹ cô ta lúc trước chạy đến van xin tôi sắp xếp cho cô ta một công việc, suýt nữa là quỳ xuống lạy lục tôi, tôi mới nể tình cho cô ta vào công ty.”
“Giờ thì sao? Thái độ của mẹ cô ta bây giờ thế nào? Cái hạng họ hàng bắn đại bác không tới ấy, giờ lại mở mồm ra là nói mấy lời vong ơn bội nghĩa.”
“Căn hộ cao cấp này tôi đã ở bao nhiêu năm, vậy mà Trịnh Hân Oánh vừa có bầu một cái là được dọn ngay vào biệt thự. Bà dì tôi còn hớn hở dắt mẹ tôi đi tham quan, khiến bà tức đến mức lâm bệnh.”
“Mẹ tôi đối đãi với đứa con rể như anh thế nào? Anh tự hỏi lòng mình xem bà có đáng phải nhận kết cục này không?”
“Lúc đầu tôi định hỏi anh, trên đời này thiếu gì hạng người, anh tìm nhân tình loại nào mà chẳng được, sao cứ phải vác về cái hạng nhân phẩm rẻ rách, coi việc lấy oán báo ơn là lẽ thường như thế? Sao anh lại tự hạ thấp giá trị bản thân mình đến vậy?”
“Nhưng sau đó tôi hiểu ra rồi, anh vốn dĩ cũng là hạng người như thế thôi. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, các người đúng là một giuộc cả."
Nghe đến đó, Ngô Cương đột ngột đứng bật dậy, tức đến mức lồng ngực phập phồng liên hồi.
Anh ta trừng mắt nhìn tôi, không nói thêm được câu nào.
Tôi biết, trong đầu anh ta đang thầm chửi: "Cô đừng có mà rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt."
Quả nhiên, ngay giây sau, anh ta vớ lấy áo khoác, đóng sầm cửa bỏ đi, chắc chắn là lại tìm đến chỗ ả nhân tình kia rồi.
Tôi không chịu phục tùng anh ta, thì kiểu gì chẳng có người khác sẵn sàng hầu hạ anh ta răm rắp.
Khi nhận được tin Ngô Cương gặp tai nạn giao thông, tôi vừa mới tỉnh giấc.
Lúc đó đầu óc tôi vẫn còn đang mơ màng, chưa phân biệt nổi thực ảo. Trợ lý gọi điện báo rằng Ngô Cương đang phải nằm phòng cấp cứu đặc biệt (ICU), tình trạng rất nguy kịch, bác sĩ tiên lượng anh ta sẽ còn hôn mê dài dài.
Tôi cố sức lắc đầu cho tỉnh táo lại nhưng chỉ thấy đầu óc càng thêm mụ mẫm.
Mãi đến khi dội nước lạnh vào mặt, tôi mới thực sự bừng tỉnh.
Đúng là ý trời, ông trời đang giúp tôi rồi! Cuối cùng tôi cũng có cơ hội để ra tay.
Danh sách chương
Chọn chương muốn đọc tiếp. Chương đang đọc sẽ được làm nổi bật ở giữa danh sách.
Mở khóa chương
Nhận mã thanh toán
Đã có mã mở khóa
Số tiền:
Hãy lưu lại mã mở khóa. Sau khi SePay báo thanh toán thành công, hệ thống sẽ gửi email thông báo và bạn có thể nhập mã này để mở khóa chương hoặc combo tương ứng.
Bình luận truyện
Chia sẻ cảm nhận của bạn sau khi đọc truyện. Bình luận sẽ được hiển thị sau khi admin phê duyệt.
Viết bình luận
Hãy dành chút thời gian bình luận, trao đổi để Gác Truyện và mọi người biết được suy nghĩ của bạn nhé.