THẾ GẢ BỊ LƯU ĐÀY, TA TRỞ TAY HẠI KẺ THÙ LÊN ĐƯỜNG
TRUYỆN THẾ GẢ BỊ LƯU ĐÀY, TA TRỞ TAY HẠI KẺ THÙ LÊN ĐƯỜNG
Tác giả: Mộng Tưởng Đường Hàm Ngư
Thể Loại: Xuyên không, nữ cường, không gian, vả mặt, cung đình hầu tước, trạch đấu
Văn án truyện Thế gả bị lưu đày, ta trở tay hại kẻ thù lên đường
Một đặc công hàng đầu vừa tỉnh dậy đã thấy mình ngồi trong kiệu hoa, bị phụ thân và kế mẫu hãm hại, ép gả cho một vị Vương gia tàn phế đang hôn mê bất tỉnh.
Đêm tân hôn còn chưa kịp bắt đầu, thánh chỉ đã ban xuống, cả nhà bị tịch thu gia sản, lưu đày.
Chuyện này sao có thể chấp nhận? Những thứ thuộc về ta, không ai được phép lấy đi.
Nhân lúc hỗn loạn, Kỷ Như Ca trực tiếp “dọn sạch” Vương phủ, ngay cả hang chuột cũng không chừa.
Ngay sau đó lại vét sạch nhà mẹ đẻ, còn chôn giấu một ít vật chứng mưu phản rồi đào ra vài quyển sổ sách đưa đến phủ Ngự sử, chờ cả nhà phụ thân kia “vinh dự” nhận suất lưu đày.
Dựa theo ký ức của nguyên chủ, kẻ nào từng hại nàng, nàng tuyệt đối không tha.
Trên đường lưu đày sát cơ trùng trùng, người khác thì như lâm đại địch, chỉ riêng nàng hưng phấn xông thẳng lên.
Đợi đến khi Cẩn Vương tỉnh lại, đang định vực dậy thế lực thì phát hiện người bên cạnh mình đã bị “mua chuộc” sạch sẽ.
“Vương gia, Vương phi không đòi hỏi nhiều, chỉ cần ngài phụ trách xinh đẹp như hoa, ở nhà giúp dạy con là được.”
“Vương gia, đừng trách bọn ta ‘đâm sau lưng’, thật sự là Vương phi cho quá nhiều rồi… ợ.”
“Con à, con có phúc đấy, tổ tiên chắc bốc khói xanh mới cưới được nàng dâu lợi hại thế này…”
Kỷ Như Ca: Ngoan, ta đánh cả giang sơn làm sính lễ cho chàng, được không?
______
Các bạn đừng quên theo dõi Fanpage của trang nhé!
Chương 1
“Nhanh lên nhanh lên, chân tay lẹ lên chút. Người của phủ Cẩn Vương đến rồi, mau đưa đại tiểu thư vào kiệu hoa, đừng để lỡ giờ lành.”
Cùng với tiếng quát tháo của bà tử ngoài cửa, nữ tử mặc giá y bị trói chặt hai tay. Một luồng gió lướt qua sau gáy, ngay sau đó là một cú đánh mạnh vào đầu, khiến cơ thể nàng cứng đờ rồi mềm nhũn ngã xuống.
“Đại tiểu thư, đừng trách nô tỳ tuyệt tình, nô tỳ cũng chỉ làm theo lệnh của chủ tử. Có trách thì trách nàng không nên gả vào phủ Cẩn Vương, có hận có oán thì đi mà tìm người đó.”
Ngay sau đó, tân nương được cõng lên và đưa ra ngoài.
Không ai phát hiện ra sự bất thường của tân nương. Khi tân nương đã thuận lợi lên kiệu rời đi, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng tống được củ khoai nóng bỏng tay này đi.
Kỷ Như Ca tỉnh lại trong cơn xóc nảy, nàng cảm thấy đầu mình đau như búa bổ. Nàng khẽ rên một tiếng rồi đưa tay chạm vào chỗ đau, đôi mắt đột nhiên mở bừng ra.
Một đôi mắt chán đời toát lên sát khí lạnh lẽo.
Mẹ kiếp, là kẻ nào, kẻ nào dám đánh lén lúc bà đây đang nghỉ lễ thế này?
Đường đường là đặc công sát thủ hiện đại, sơ sẩy một chút là bị người ta đánh lén, nói ra thì mất mặt lắm có được không.
Ánh mắt nàng đảo quanh, dần lộ vẻ mơ hồ.
Kiệu hoa?
Bên ngoài là tiếng kèn đám cưới?
Đoàn rước dâu?
Thế này là có ý gì? Căn biệt thự phong cách Châu Âu của nàng đâu rồi?
Chẳng phải nàng đang ở hòn đảo riêng để tận hưởng kỳ nghỉ sao?
Trong chốc lát, cơn đau dữ dội lại ập đến, một đoạn ký ức không thuộc về nàng tuôn ra như nước triều.
Khi nàng khó khăn lắm mới chấp nhận được việc mình đã bị ép xuyên không, nhập xác vào một kẻ đáng thương mất mẹ, cha lại không thương. Mà hôm nay chính là ngày nàng bị người thân trói lại, gả thay cho nhị tiểu thư được cưng chiều trong phủ để đến làm dâu phủ Cẩn Vương. Nàng còn chưa kịp nhớ hết chi tiết, lúc này, kiệu hoa dừng lại.
Ngay sau đó, nàng bị người ta kéo thẳng ra khỏi kiệu.
Qua khăn trùm đầu, nàng chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ một tòa kiến trúc cổ kính trông rất bề thế sừng sững trước mắt.
Xung quanh không có bao nhiêu người. Nàng bị người ta dìu đi, thực chất là đang kẹp chặt để đưa đến nơi bái đường.
“Hôm nay là ngày đại hỷ của Vương gia, chỉ tiếc Vương gia hiện đang hôn mê, không thể đích thân có mặt. Vì vậy, Ninh tiểu thư đã đưa ra một ý kiến, để Cẩn Vương phi tương lai bái đường cùng một con gà trống.” Đầu nàng vẫn còn đau nhói, bên tai vang lên giọng nói the thé, kèm theo tiếng cười trộm xung quanh.
Ngay sau đó, nàng nghe thấy tiếng gà kêu, trên người nó buộc một dải lụa đỏ, đang được gia nhân ôm trong lòng.
Có lẽ do nơi này quá đông người, lại thêm tiếng kèn loa thổi rộn rã khiến nó kinh hãi, cứ há mỏ kêu lên những tiếng đầy sắc nhọn.
Những người đến xem lễ thấy cảnh này đều không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Gà trống bái đường? Ha ha, cũng chỉ có vị Ninh tiểu thư kia mới nghĩ ra được cái chủ ý này.”
“Suỵt, ai mà không biết Ninh tiểu thư có quan hệ không tầm thường với Cẩn Vương. Lần này Cẩn Vương bị thương hôn mê, đều do vị đó một tay lo liệu việc trong vương phủ, ra dáng một nữ chủ nhân lắm. Giờ tiểu thư nhà họ Kỷ được ban hôn cho Cẩn Vương, cắt đứt đường của nàng ta, bảo sao chẳng nhân cơ hội này mà làm nhục người khác để ra oai?”
“Lần này có kịch hay để xem rồi, rốt cuộc là người tình tri kỷ của Vương gia thắng hay tiểu thư nhà họ Kỷ?”
“Ai mà không biết tiểu thư nhà họ Kỷ nổi tiếng là một kẻ vô tích sự cơ chứ, khó khăn lắm mới được gả vào phủ Cẩn Vương thì dù có bái đường với gà trống thì đã sao?”
Những lời bàn tán xung quanh khiến Ninh Uyển Nhi đang ẩn mình quan sát khẽ cong môi.
Nhưng rất nhanh, nàng ta thu lại nụ cười, từ trong bóng tối bước ra.
Đối diện với một Kỷ Như Ca đứng im bất động, nàng ta áy náy nói: “Tỷ tỷ đừng trách nhé. Cẩn Vương đang hôn mê, đại phu nói thương thế nghiêm trọng, không tiện đứng dậy. Tỷ tỷ vốn là tiểu thư xuất thân từ danh gia vọng tộc, chắc hẳn là người hiểu chuyện, nhất định sẽ hiểu hành động ngày hôm nay cũng là hạ sách vì bất đắc dĩ đúng không? Dù nói bái đường với gà trống có hơi khó nghe nhưng... dù sao nó cũng đại diện cho Vương gia mà.”
Thấy Kỷ Như Ca vẫn không động đậy, nàng ta mím môi, dịu giọng khuyên: “Tỷ tỷ, sắp đến giờ lành rồi, đừng để chậm trễ. Muội biết tỷ chịu thiệt thòi nhưng cũng chỉ có thể như vậy, tỷ thông cảm một chút nhé…”
Nghe xong, khuôn mặt vốn đã lạnh lẽo của Kỷ Như Ca càng thêm khó coi.
Bắt nàng bái đường với gà trống? Hừ, hôm nay dù có là rồng phun lửa đến đây, nàng cũng không đời nào bái đường với súc vật!
Nữ nhân này đúng là chẳng phải hạng tốt lành gì, bắt nguyên chủ bái đường với gà đã đành, còn định dùng đạo đức để bắt chẹt, nói nguyên chủ là kẻ không biết điều.
Kỷ Như Ca khẽ cười hai tiếng.
Ngay sau đó, cổ tay nàng khẽ cử động, sợi dây thừng đang trói chặt hai tay nàng bỗng nhiên tuột ra, rơi xuống đất.
Giọng nàng lạnh lẽo âm u: “Bái đường với gà? Ngươi chắc chứ?”
Ninh Uyển Nhi nghe thấy giọng nói này thì trong lòng dấy lên một cơn ớn lạnh. Nhưng nàng ta đã điều tra Kỷ Như Ca từ trước, chỉ là một tiểu thư không được sủng trong Kỷ phủ, tính tình yếu đuối nhút nhát, vốn chẳng làm nên trò trống gì.
Khóe môi nàng ta khẽ cong, chậm rãi nói: “Tỷ đừng trách muội. Đây là chuyện bất đắc dĩ, mong tỷ lấy đại cục làm trọng.”
“Lấy đại cục làm trọng?” Kỷ Như Ca nghe xong, cổ tay khẽ chuyển động, trong khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, nàng đã chộp lấy con gà đang kêu inh ỏi, một tay bóp cổ nó.
“Các người thật biết lấy đại cục làm trọng đấy, bắt một con gà trống bái đường với bản tiểu thư. Vậy có phải bản tiểu thư cũng có thể tìm một con rùa để thay thế hay không?”
Sắc mặt Ninh Uyển Nhi hiện rõ sự kinh ngạc, nàng ta nhìn chằm chằm Kỷ Như Ca đang đứng giữa sảnh: “Cái… cái gì?”
Ngay khoảnh khắc sau, mọi người thấy Kỷ Như Ca lôi từ trong lòng ngực ra một con rùa, con rùa đang không ngừng quẫy đạp trong tay nàng.
Những người có mặt tại đó ngây người nhìn Kỷ Như Ca một tay xách gà trống, một tay cầm rùa.
Sau đó nàng thúc giục người xướng lễ tiếp tục, nhạc nổi lên, tiếp tục hành lễ.
Chẳng phải gà bái đường sao?
Hôm nay bà đây cho các người xem một màn gà trống bái đường với rùa nhé!
Có lẽ vì quá sốc nên không ai kịp phản ứng, cứ thế làm theo lời nàng nói, tiến hành bước tiếp theo.
“Không, không được!” Đợi đến khi người xướng lễ nói đến câu cuối cùng là lễ thành, Ninh Uyển Nhi mới sực tỉnh, vội vàng lên tiếng ngăn cản.
Sắc mặt nàng ta khó coi, không ngờ kế hoạch hoàn hảo của mình lại bị phá dễ dàng như vậy.
Ngược lại còn khiến nàng ta mất mặt.
“Sao? Ngươi cũng muốn tham gia à?” Giọng nói của Kỷ Như Ca lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn, Ninh Uyển Nhi nghe xong thì nổi trận lôi đình.
“Kỷ tiểu thư, dù sao tỷ cũng là tiểu thư phủ Thượng Thư, không hiểu quy củ lễ nghi sao? Sao có thể để một con rùa… cùng… bái đường?” Ninh Uyển Nhi vừa xấu hổ vừa tức giận.
“Chỉ cho phép ngươi dùng gà bái đường, không cho ta dùng rùa đáp lễ? Hừ, ngươi tưởng mình là cái thá gì, ngươi nói gì người khác cũng phải làm theo? Nói khó nghe một chút, ta mới là Cẩn Vương phi, làm thế nào liên quan gì đến ngươi? Còn ngươi ở đây chọc hành vào mũi giả voi làm gì.”
Kỷ Như Ca thẳng tay hất khăn trùm đầu ra, đôi mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Ninh Uyển Nhi.
Ninh Uyển Nhi giật mình lùi lại một bước. Khi nhận ra mình lại bị một đứa vô dụng dọa cho khiếp vía, sắc mặt càng thêm khó coi.
Khóe môi Kỷ Như Ca nhếch lên, nở một nụ cười quỷ dị: “Nể tình ngươi quan tâm lo lắng cho Vương gia như thế, ta tặng ngươi một món canh vậy.”
Canh?
Mọi người nhìn nhau, không hiểu sao lại nhắc đến canh.
Ngay sau đó, chỉ thấy vị tiểu thư nhà họ Kỷ một tay nắm con gà, trực tiếp vặn đứt đầu nó. Máu tươi phun thẳng lên mặt và người Ninh Uyển Nhi.
Nàng tùy ý ném con gà mất đầu vào người tên hạ nhân đang đứng ngây ra đó: “Đem xuống bếp, nấu cho Ninh tiểu thư một nồi rùa hầm gà, coi như bồi bổ cho nàng ta.”
Danh sách chương
Chọn chương muốn đọc tiếp. Chương đang đọc sẽ được làm nổi bật ở giữa danh sách.
Mở khóa chương
Nhận mã thanh toán
Đã có mã mở khóa
Số tiền:
Hãy lưu lại mã mở khóa. Sau khi SePay báo thanh toán thành công, hệ thống sẽ gửi email thông báo và bạn có thể nhập mã này để mở khóa chương hoặc combo tương ứng.
Bình luận truyện
Chia sẻ cảm nhận của bạn sau khi đọc truyện. Bình luận sẽ được hiển thị sau khi admin phê duyệt.
Viết bình luận
Hãy dành chút thời gian bình luận, trao đổi để Gác Truyện và mọi người biết được suy nghĩ của bạn nhé.