Hồ Phu Xuất Quan
TRUYỆN HỒ PHU XUẤT QUAN
Tác giả: Linh Dao Phu Nhân
Thể Loại: Linh dị, ngôn tình
Tình trạng: Đang ra
Văn án Truyện Hồ Phu Xuất Quan:
Ngày ta sinh ra, một đạo thiên lôi đã đánh sập miếu Long Mẫu trong lành. Ngay lập tức, ai cũng cho rằng ta là điềm gở, bắt ép mẹ ta bỏ ta. Cuối cùng, bà nội cũng không đành, khi mang ta đem ra sau núi để vứt đi, bà đã thay đổi suy nghĩ mà mang ta trở về. Nhưng người nhà chẳng ai muốn nhận ta.
Cho đến khi bà ngoại xuất hiện. Bà đã che chở, nuôi nấng ta khôn lớn.
Vào ngày lễ lớn của làng, một tai nạn bất ngờ xảy ra. Tất cả người dân trong làng đồng loạt quay sang đòi bắt ta đi tế Long Mẫu. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, bà ngoài đã mang theo một chiếc quan tài huyền bí chặn lại đám người trong làng.
Bà bắt ta quỳ lạy chiếc quan tài đó bởi chính nó sẽ bảo vệ ta được bình an…
Ta nào biết từ khoảnh khắc ấy số mệnh của ta đã buộc chặt với Hồ Quân của Vạn Quỷ Khốc…
_____
Các bạn đừng quên theo dõi Fanpage của trang nhé!
Chương 1
Ngày ta sinh ra, làng Cổ Yển đã xảy ra một chuyện quái dị.
Bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống hai đạo thiên lôi, một đạo trong số đó đánh trúng miếu Long Mẫu vốn đã được thờ phụng suốt ba trăm năm ở làng Cổ Yển.
Truyền thuyết kể rằng ba trăm năm trước, làng Cổ Yển bị một nữ nhân hạ lời nguyền, nước lũ liên tục dâng cao, dìm chết không biết bao nhiêu người.
Nước ngập khắp làng Cổ Yển, tai họa nối tiếp tai họa.
Sau khi được cao nhân chỉ điểm, dân làng thỉnh được một vị Long Mẫu tu hành ở Bắc Hải về trấn áp, nước lũ mới rút đi, từ đó làng Cổ Yển không còn gặp tai ương nữa.
Dân làng xây thần miếu, rước Long Mẫu vào tọa trấn, hưởng khói hương thờ phụng, tôn xưng là Long Mẫu nương nương. Ba trăm năm trôi qua, trong làng luôn được bình an vô sự. Đạo thiên lôi này vừa giáng xuống, lòng người liền hoảng loạn, chỉ sợ lời nguyền ba trăm năm trước lại tái hiện nhân gian.
Ngay lúc mọi người đang khẩn cấp bàn bạc đối sách tu sửa miếu thờ, một đạo thiên lôi khác lại đánh trúng xà ngang nhà ta.
Khi ấy mẹ ta đã lâm bồn suốt ba ngày ba đêm, sức cùng lực kiệt tưởng chừng không thể qua khỏi. Vậy mà ngay khoảnh khắc đạo thiên lôi kia giang xuống, ta lại chào đời vô cùng thuận lợi.
Chưa kịp để người nhà vui mừng, bà đỡ đã phát hiện trên ngón trỏ tay trái của ta mọc thêm một ngón tay hình rắn ngoằn ngoèo, hình dáng cực kỳ giống với bức tượng rắn nhỏ bên ngoài miếu Long Mẫu.
Sắc mặt bà ta lập tức đại biến, chẳng thèm màng đến đứa trẻ sơ sinh non nớt, trực tiếp ném ta lên giường rồi ba chân bốn cẳng chạy mất. Một lát sau, bà đỡ hớt hải dẫn theo tộc trưởng và thỉnh Ngưu mù trong làng tới. Ngưu mù chính là thầy bói mù của làng Cổ Yển.
Ngưu mù bấm đốt ngón tay xem xà chỉ của ta, sau đó vội vàng tìm ra cuốn Tam Mệnh Thông Hội đã ố vàng của lão, ngón tay sờ soạng trên đó tra cứu một hồi.
Tra xong, lão chỉ vào ta kinh hãi thốt lên: "Đứa bé gái này thiên mệnh mang Ngạnh Sát, là Ngạnh Sát tinh có hung tính mạnh nhất trong Huyền Không Cửu Tinh, dị tượng lúc chào đời đã dẫn tới thiên lôi đánh sụp miếu Long Mẫu."
Mẹ ta vội hỏi: "Thiên mệnh mang Ngạnh Sát nghĩa là thế nào?"
"Chính là mệnh cứng lại mang sát khí, khắc Long Mẫu, khắc vạn vật. Cái xà chỉ này là do Long Mẫu nương nương quở trách đấy, ban cho nó xà chỉ là để các người mau chóng xử lý đứa bé này đi. Nếu các người giữ nó lại, người nhà sẽ chết, xà chỉ duỗi thẳng, chỉ vào ai người nấy chết!"
Cả nhà đều vì lời nói của Ngưu mù mà sững sờ.
Hồi lâu sau cha ta mới lên tiếng: "Bây giờ là thời nào rồi còn mê tín dị đoan? Chỉ là mọc thêm một ngón tay thôi mà, sau này lên bệnh viện lớn làm phẫu thuật cắt bỏ là được, làm gì có chuyện chỉ ai người nấy chết."
Ông có đọc sách vài năm, không tin vào những chuyện tà môn ngoại đạo đó.
Ta lại là đứa con đầu lòng của ông, dù sao ông cũng có chút không nỡ.
Để bác bỏ lời nói của bà đỡ và Ngưu mù, cha ta còn chủ động nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con gái, dùng ngón tay đó chỉ vào chính mình.
"Con gái ngoan, mau cho mọi người thấy con không phải là tai tinh đi."
Cha ta vừa dứt lời, ngón tay ta khẽ động đậy.
Giây tiếp theo, ông sùi bọt mép, ngã lăn ra đất tắt thở ngay tại chỗ.
Chuyện này làm cả nhà ta kinh hãi tột độ, mẹ ta ôm lấy thi thể cha khóc đi sống lại, hận không thể trực tiếp bóp chết ta. Ông nội thấy cảnh đó thì sợ tới mức hồn bay phách lạc, chuồn thẳng không thấy tăm hơi, căn nhà này ông một khắc cũng không dám ở lại nữa.
Bà nội lấy hết can đảm, dưới sự chỉ dẫn của Ngưu mù và tộc trưởng, tìm một chiếc túi rác màu đen gói ta lại, sau đó đi về phía hố sâu ở núi sau, định ném ta xuống đó cho xong chuyện.
Hố sâu ở đó thường là nơi vứt bỏ những đứa trẻ chết yểu và bào thai chết lưu, thậm chí chó mèo chết cũng sẽ bị ném vào đó. Nhưng bình thường không ai dám đi một mình, vì sẽ có sói hoang và các loài thú dữ tìm đến ăn xác cho đỡ đói.
Bà nội ta cũng là liều mạng rồi.
Đến trên núi, bà mở chiếc túi đen ra nhìn ta lần cuối, trong mắt đầy vẻ không nỡ: "Đứa nhỏ này, con đừng trách bà, có trách thì trách mệnh con quá cứng, đến Long Mẫu nương nương cũng bị con khắc, chúng ta càng không dám giữ con lại."
Danh sách chương
Chọn chương muốn đọc tiếp. Chương đang đọc sẽ được làm nổi bật ở giữa danh sách.
Mở khóa chương
Nhận mã thanh toán
Đã có mã mở khóa
Số tiền:
Hãy lưu lại mã mở khóa. Sau khi SePay báo thanh toán thành công, hệ thống sẽ gửi email thông báo và bạn có thể nhập mã này để mở khóa chương hoặc combo tương ứng.
Bình luận truyện
Chia sẻ cảm nhận của bạn sau khi đọc truyện. Bình luận sẽ được hiển thị sau khi admin phê duyệt.
Viết bình luận
Hãy dành chút thời gian bình luận, trao đổi để Gác Truyện và mọi người biết được suy nghĩ của bạn nhé.