Trêu Chọc Hoàng Thúc
TRUYỆN TRÊU CHỌC HOÀNG THÚC
Tác giả: Thu Sắc Vị Ương
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, Cung đấu, 1×1
Nguồn: Sưu tầm
Tình trạng: Đang ra
ĐẾ VƯƠNG BÁCH CHIẾN BÁCH THẮNG VÌ NÀNG MÀ PHÁ LỆ x TIỂU THƯ DANH GIÁ CHỌC PHẢI KẺ KHÔNG NÊN CHỌC
Văn án Truyện Trêu Chọc Hoàng Thúc:
Phó Đường Lê xuất thân danh môn, là tiểu thư khuê các nổi tiếng đoan trang nết na của thành Trường An, được chỉ định làm Thái tử phi tương lai.
Nhưng Thái tử đã có người trong lòng, đối với nàng chẳng mấy để tâm. Nàng cũng chẳng bận lòng, tự mình lên biệt viện nơi núi non tiêu dao, vô tình gặp một vị đạo trưởng.
Đạo trưởng ấy dung mạo tuyệt thế, tính tình lại lạnh nhạt kiêu ngạo, cao cao tại thượng tựa người ngoài cõi thế.
Nàng nổi hứng trêu ghẹo đôi chút, ai ngờ dây dưa lâu ngày lại khiến vị đạo trưởng kia động phàm tâm, thậm chí muốn cưới nàng làm vợ.
Phó Đường Lê hoảng sợ, đành bỏ trốn giữa đêm, bỏ lại người si tình ấy.
Một thời gian sau, trong yến tiệc cung đình, nàng giật mình phát hiện “oan gia” năm xưa lại chính là Hoài Vương Triệu Thượng Quân, chú ruột của Thái tử.
Triệu Thượng Quân là người nắm giữ binh quyền trong tay, uy trấn tứ phương, là vị sát thần không ai dám chọc vào.
Phó Đường Lê lập tức hạ quyết tâm: Không nhận, không nhận, dù chết cũng không nhận!
Nhưng Hoài Vương lại dùng thủ đoạn sắt máu đoạt ngôi xưng đế.
Thái tử cũ bị phế, thiên hạ đều đồn rằng Thái tử phi bị thất sủng, hồng nhan bạc mệnh, cả đời chẳng thể xoay mình.
Phó Đường Lê trong lòng cũng khổ, nép trong lòng vị đế vương, khóc đến đỏ cả chóp mũi, tóc mai rối bời.
Triệu Thượng Quân nghiến răng nghiến lợi, từng thề sẽ chém nàng thành muôn mảnh, nhưng đến cuối cùng lại chỉ biết nén giận mà dỗ dành: “Thái tử phi thì có gì đáng quý? Trẫm lập nàng làm hoàng hậu, chẳng phải tốt hơn sao?”
Hắn tung hoành sa trường, bách chiến bách thắng, chưa từng nếm mùi thất bại. Chỉ đến khi gặp nàng, lại thua mãi không thôi.
___
Giữa đêm đông cuối năm, tuyết phủ trắng mái cung điện Trùng Hoa, bên trong là yến tiệc xa hoa mừng chiến thắn của Hoài Vương – chiến thần lừng lẫy nơi sa trường.
Trong khung cảnh ấy, Phó Đường Lê – đích nữ Phó gia, đoan trang xuất hiện. Tưởng như cuộc đời vinh hoa sẽ bao lấy nàng nhưng ngay trong đêm, phía sau hòn non bộ tĩnh lặng, nàng lại tận tai nghe thấy vị hôn ph của mình là thái tử Triệu Vĩnh Gia đang thề non hẹn biển cùng nữ nhân khác. Những lời dịu dàng ấy chưa từng dành cho nàng.
Một người là danh môn khuê tú, một người là tuyệt sắc giai nhân
Một bên là hôn ước do hoàng mệnh định đoạt, một bên là tình yêu không thể dứt bỏ.
Đứng giữa tình cảnh trớ trêu ấy, Phó Đường Lê không ghen tuông, không oán trách, ngược lại còn bình thản đến mức người khác không thể nhìn thấu…
Ngay khi mọi chuyện tưởng như chỉ dừng lại ở một mối tình ngang trái, một biến cố bất ngờ xảy ra… Mở ra một bước ngoặt lớn trong vận mệnh của Phó Đường Lê.
___
Các bạn theo dõi và ủng hộ Gác Truyện tại Fanpage nhé!
Chương 1
Cuối năm, tuyết rơi dày vừa tạnh. Mái hiên của cung Trùng Hoa nhuốm một màu trắng xóa như sương, như bức tranh thuỷ mặc phai màu. Một cơn gió nhẹ thổi qua, hơi lạnh vẫn còn đọng lại nơi hành lang quanh co.
Thế nhưng, hôm nay, hoàng thất tổ chức yến tiệc cuối năm, ngay cả cái lạnh buốt giá của mùa đông cũng không thể cưỡng lại được cảnh tượng phồn hoa rực rỡ này.
Đại điện rộng lớn, tấm bình phong tráng men chín khúc ngăn cách đông tây, phân chia chỗ ngồi riêng cho nam nữ. Mười hai lò hương hình thú khổng lồ đặt hai bên, mùi thơm nồng nàn của long diên hương hòa quyện với mùi cay nồng của hoa tiêu, tựa như sương núi mây trời, khiến lòng người ngất ngây.
Phó Đường Lê đã ngồi lâu đến nỗi cảm thấy ngực thắt lại, hơi thở dồn dập. Nhưng nàng vẫn giữ tư thế thẳng tắp, cằm ngẩng cao, dáng vẻ đoan trang, tao nhã hơn bất kỳ ai trong điện.
Lúc này tiếng nhạc và tiếng hát đã rộn ràng nhưng yến tiệc vẫn chưa bắt đầu. Các thành viên của hoàng tộc cùng quan lại đều đang đợi trong điện - đơn giản là vì Hoài Vương chưa đến.
Hoàng đế Nguyên Viêm cố ý tỏ vẻ không vui, nói với các đại thần: "Tên tiểu tử này thật đáng giận! Hắn ta thất tín như vậy! Hôm qua ta đã cảnh cáo hắn nhiều lần rồi mà vẫn chậm trễ. Chờ hắn đến, nhất định phải phạt thật nặng."
Hoài Vương là đệ đệ ruột của Nguyên Viêm Đế, nắm giữ trọng binh. Vì Hoàng đế mà chinh chiến tứ phương, dũng mãnh vô song, thiên hạ không ai địch nổi. Hoàng đế vô cùng yêu mến hắn. Yến tiệc hôm nay được tổ chức để ăn mừng việc Hoài Vương đã bình loạn Nam Chiếu. Vì vậy, dù nhân vật chính chưa đến, ngay cả Nguyên Viêm Đế cũng phải kiên nhẫn chờ đợi.
Các đại thần hiểu ý Hoàng đế, đều đồng tình: "Bệ hạ nhân từ. Hoài Vương quả thật không nên như thế, phải phạt, phải phạt, ít nhất mười chén mới được."
Nguyên Viêm Đế bật cười lớn, tiếng nhạc lại vang lên trong đại sảnh, âm thanh vang vọng không dứt..
Xem ra còn phải đợi thêm một lúc nữa.
Phó Đường Lê thản nhiên đảo mắt nhìn quanh. Những người có mặt hôm nay đều là bậc quyền quý, địa vị cao sang. Một tiểu thư trẻ tuổi như nàng ngồi ở hàng cuối, e rằng không ai để ý đến.
Cuối cùng, nàng không chịu nổi mùi hương nồng trong đại điện nữa, liền thì thầm vài câu với nữ quan bên cạnh rồi đứng dậy rời đi. Vừa ra khỏi cửa điện, một cơn gió đông thổi ập đến, lạnh buốt xương nhưng cũng xua tan đi bầu không khí ngột ngạt, khiến nàng cảm thấy sảng khoái và tỉnh táo ngay lập tức.
Một vị Thượng cung đang chờ ở ngoài điện, thấy nàng liền tiến lại gần, cung kính hỏi: "Phó nương tử, người đi đâu vậy? Có cần ta phái người theo hầu không?"
Thượng Cung là nữ quan có phẩm cấp cao, bình thường chẳng mấy khi để mắt đến mấy vị tiểu thư tầm thường. Nhưng nhị tiểu thư Phó Đường Lê - con gái của Thượng Thư Lệnh Phó đại nhân thì không phải hạng người tầm thường ấy.
Phó Đường Lê vốn dịu dàng, ngoan ngoãn, đoan trang, là một tiểu thư đức hạnh nổi tiếng ở Trường An. Không lâu trước đây, Nguyên Viêm Đế đã ban chiếu chỉ phong nàng làm Thái tử phi tương lai. Vì thế thượng cung này đương nhiên phải chú ý.
Phó Đường Lê khẽ cúi đầu, nhẹ nhàng đáp: "Đa tạ cô cô. Không cần phiền đến người khác đâu."
Nàng trời sinh xinh đẹp, khuôn mặt rạng rỡ như hoa vân sam đang nở rộ, phong thái uy nghiêm tao nhã, đôi mắt lấp lánh ẩn chứa ba phần ý cười, tựa như vầng trăng sáng. Thượng cung nữ quan đã hầu hạ trong nội cung nhiều năm, rất coi trọng lễ nghi và quy củ. Thấy vị tiểu thư này đoan chính, nhã nhặn như thế tự nhiên cảm thấy rất hài lòng, còn muốn lấy lòng nàng, bà mỉm cười chỉ tay về phía đông: "Ta vừa thấy Thái tử điện hạ ra ngoài, nói là muốn đến hồ Thái Diệp. Phó nương tử, người có thể đến đó tìm ngài ấy."
Rõ ràng nữ quan đã hiểu lầm nhưng Phó Đường Lê không muốn giải thích thêm. Thay vào đó, nàng bình thản cúi đầu cảm tạ rồi làm như đi về phía hồ theo lời chỉ dẫn.
Danh sách chương
Chọn chương muốn đọc tiếp. Chương đang đọc sẽ được làm nổi bật ở giữa danh sách.
Mở khóa chương
Nhận mã thanh toán
Đã có mã mở khóa
Số tiền:
Hãy lưu lại mã mở khóa. Sau khi SePay báo thanh toán thành công, hệ thống sẽ gửi email thông báo và bạn có thể nhập mã này để mở khóa chương hoặc combo tương ứng.
Bình luận truyện
Chia sẻ cảm nhận của bạn sau khi đọc truyện. Bình luận sẽ được hiển thị sau khi admin phê duyệt.
Viết bình luận
Hãy dành chút thời gian bình luận, trao đổi để Gác Truyện và mọi người biết được suy nghĩ của bạn nhé.